Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

Ám ảnh vì chồng xa vợ cả năm tranh thủ tận thu chuyện ấy dịp Tết

Chồng tôi công tác trong ngành xây dựng. Vì trúng gói thầu lớn trong tận miền Tây nên 3 năm nay vợ chồng tôi sống trong cảnh xa nhau. Một năm anh chỉ về nhà được hai lần vào dịp hè và dịp Tết. Nhưng dịp hè, anh cũng chỉ ở nhà cùng lắm là 2 ngày nên chỉ có dịp Tết là được nghỉ lâu nhất.

Ám ảnh vì chồng xa vợ cả năm tranh thủ tận thu chuyện ấy dịp Tết

Vì mới lấy phải được 3 tháng đã phải xa nhau nên cả hai vợ chồng đều luôn trong cảnh nhớ nhung. Ngay cả khi đã có con gái đầu lòng, dường như nỗi nhớ nhung của chúng tôi vẫn không được khỏa lấp bởi chúng tôi rất yêu nhau và hợp nhau đến từng chi tiết.

Hàng ngày, đêm nào khi hoàn tất công việc trong ngày, vợ chồng tôi cũng trò chuyện cả tiếng qua sky. Chồng hôm nào cũng phải hôn tôi qua điện thoại, nghe tôi thủ thỉ đủ điều mới ngủ được. Còn tôi cũng vậy, sở dĩ tôi vượt qua bao khó khăn của việc một mình nuôi con nhỏ cũng là vì những lời động viên, những tâm tình đêm khuya của chồng ấy.

Cứ sau mỗi dịp chồng về nhà nghỉ Tết là tôi lại rơi vào cảnh mệt mỏi, thậm chí suy nhược. Đã thế mẹ chồng còn bóng gió: Đàn bà gì mà ham hố.

Vợ chồng trẻ xa nhau, ngoài nỗi nhớ, còn là sự bức bí mang tính bản năng, đó là sự thèm khát chuyện "gối chăn". Với tôi, bản thân là phụ nữ, lại có niềm vui là chăm bẵm cô con gái đầu lòng nên chuyện này với tôi không quá đáng lưu tâm. Nhưng chồng tôi thì khác, anh luôn than thở rằng cảm thấy ngột thở vì... thiếu vợ.

Tuy nhiên, vì chấp nhận đi làm xa để sau này được làm ổn định gần nhà, hơn nữa đi làm xa nghĩa là thu nhập cũng gấp 3 lần bình thường, nên vợ chồng tôi cùng an ủi nhau vượt qua và đợi cho hết 5 năm của gói thầu.

Tôi rất hiểu nỗi khổ của đàn ông đang tuổi hừng hực sức sống mà phải xa vợ nên tôi cũng tìm tòi sách vở và thực hiện mọi biện pháp có thể để giải tỏa cho chồng từ xa. Tôi cũng không ngại hướng dẫn chồng cách này cách khác để có thể tự thỏa mãn. Làm điều này, phần vì thương chồng nhưng phần khác cũng vì tôi sợ anh "túng quá làm liều".

Vậy nên mỗi dịp chồng về Tết, tôi đã cưng chiều và hết mực theo ý anh. Vậy nên kể từ khi về nghỉ ở nhà, anh chẳng đi đâu, lúc nào vợ chồng cũng quấn riết lấy nhau. Và anh tận dụng mọi lúc, mọi cơ hội để được gần gũi vợ và gợi ý chuyện đó. Thậm chí anh còn bảo không cần phải sắm sang gì nhiều, để dành thời gian vợ chồng bên nhau.

Xa chồng lâu ngày, dù nhớ chồng thật và cũng có ham muốn gần gũi chồng nhưng thú thực chỉ được ngày đầu, đến ngày thứ 2 là tôi bắt đầu thấy oải vì anh đòi hỏi quá nhiều. Ban đêm đang ngủ chồng khều chân đã vậy, ban ngày có khi đang làm việc gì đó cũng phải bỏ dở chỉ chồng năn nỉ. Anh thậm chí buổi tối còn tìm cách gửi con nhỏ sang nhà mẹ chồng tôi. Nói vậy, đủ thấy anh tận thu mấy ngày nghỉ Tết như thế nào.

Những ngày gần Tết bận rộn, ngày quần quật với bao nhiêu việc là vậy, ấy thế nhưng có hôm vừa nằm chợp mắt được 1 tí thì chồng lại lao vào ôm hôn. Thương chồng, cả năm phải xa vợ, tôi lại nhắm mắt chiều chồng nhưng cũng vì thế mà tôi thường xuyên rơi vào trạng thái thiếu ngủ, đầu óc mỏi mệt, quay cuồng, không muốn ăn và sụt cân trông thấy. Có năm chỉ 10 ngày chồng về nhà nghỉ Tết mà tôi sụt mất 2 kg.

Sau Tết đi làm, ai cũng hỏi sao gầy vậy tôi chỉ biết cười trừ. Và thú thực, nói không ai tin, tôi đếm từng ngày mong chờ đến ngày chồng đi làm.

Không chỉ vậy, nhìn vợ chồng tôi suốt ngày quấn lấy nhau trong khi việc chuẩn bị cho cái Tết của gia đình tôi lại tềnh toàng, thiếu chu đáo mẹ chồng tôi tỏ ra rất phật ý. Hôm mùng 4 Tết vừa rồi, mẹ chồng tôi sang nhà chơi giữa khi hai vợ chồng đang ngủ, phải 10 phút sau khi nghe tiếng chuông cửa tôi mới ra mở cửa, thấy tôi, bà ngấm nguýt rằng: Đàn bà gì mà ham hố mấy chuyện đó vậy chứ. Nghe mẹ chồng nói mà tôi thấy bẽ bàng.

Đâu chỉ vậy, bà còn đem chuyện này đi kể với khắp họ hàng nhà tôi. Cách bà kể như thể tôi là thứ đàn bà dâm đãng lắm ấy. Chiều nay, nghe đứa em chồng mỉa mai "Anh đi rồi chắc chị chịu không nổi" kèm cái nháy mắt giễu cợt, tôi thấy mình bị tổn thương. Tôi có nên nói với chồng tâm sự với bên nhà chồng để mọi người thông cảm hơn cho tình cảnh của vợ chồng tôi và có cái nhìn đúng đắn, thiện cảm hơn với tôi chăng?

Mẹ chồng lấy cháu làm công cụ kiếm tiền ngày Tết

Mỗi ngày tôi phải đối diện với mẹ chồng, thật sự cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Nhưng thân làm con dâu, tôi biết nói sao để bà hiểu đây? Tết đến, con cháu về sum vầy bên gia đình không phải để kiếm tiền mừng tuổi, không phải để ông bà đưa cháu đi thu gom tiền mừng tuổi của người ta. Cháu chắt muốn ở nhà nghỉ ngơi, chơi với ông bà, với lũ trẻ con hàng xóm.

Mẹ chồng lấy cháu làm công cụ kiếm tiền ngày Tết

Chỉ là, những ngày về nhà chồng thật sự quá mệt mỏi, quá mệt mỏi vì công việc tết nhất lại bận chăm con ăn, chăm co mặc, con lại còn ốm đau. Mẹ chồng lúc nào cũng quấn lấy nhau, ban đầu, tôi tưởng như vậy là được nhờ. Nhưng suốt mấy ngày Tết, chỉ lúc nào có người khác tới chơi, bà mới vào bế cháu ra, quấn cháu rồi để cho người ta mừng tuổi cháu. Mừng tuổi xong thì bà thu tiền, đút vào túi và không cho cháu cầm. Nhưng chỉ cần có người lạ tới chơi, cháu đang ngủ bà cũng bế thốc dậy, mặc kệ cháu khóc lóc ỉ ôi.

Có hôm, hai mẹ con tôi đang ngủ trên phòng, nhà có khách, nghe nói là khách quý của ông. Tôi nghe tiếng mẹ chồng gọi lơ mơ, chưa kịp dậy mở cửa thì bà đã xông vào, bế thốc con tôi dậy. Không cần biết cháu đang ngủ say như thế nào. Tôi bảo mẹ làm gì vậy thì bà bảo nhà có khách, bế cháu xuống chơi. Nghe nói là khách xịn nên sẽ mừng tuổi nhiều và bà thì không bao giờ bỏ qua cơ hội này.

Tôi bực quá nhưng không làm gì được. Người ta chơi nửa ngày, bà cũng bắt cháu ngồi đó cả nửa ngày, không cho cháu đi đâu, để đợi họ mừng tuổi. Cuối cùng, họ mừng tuổi 20 nghìn, bà mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên. Bà mang tiền vào nhà càu nhàu là khách xịn này kia, tiếp đón thế mà lại mừng tuổi ki bo. Nghe mẹ chồng nói cùng với thái độ của bà, tôi thất vọng vô cùng. Tiền ít hay nhiều đâu nói nên tình cảm. Họ quý thì mới tới chơi. Mà tới chơi thì mình phải nhiệt tình chứ đâu vì ba đồng tiền mừng tuổi? Mẹ nói vậy khiến tôi có cái nhìn khác về mẹ, thật buồn thay.

Mẹ chồng bảo năm nay mất nhiều tiền mừng tuổi nên nhất định phải cho cháu đi kiếm tiền, bù lỗ. Nghe mà phát ngán. Suốt mấy ngày Tết rét mướt, mẹ nhất định không cho cháu ở nhà, đi đâu cũng tha đi, dù là trời mưa cũng khoác áo mưa cho cháu. Tôi xót con cãi nhau với mẹ chồng nhưng mẹ nhất định không thay đổi ý định, cứ lôi cháu đi bằng được để nhận tiền mừng tuổi. Bà bảo, họ tới nhà mình, mình lì xì cháu họ rồi, giờ cháu mình không tới thì mình thiệt à? Sự tính toán của mẹ khiến tôi thấy ái ngại, hoảng hốt. Không thể ngờ, mẹ lại có suy nghĩ coi cháu là công cụ kiếm tiền của mẹ. Vài đồng bạc làm gì, mừng tuổi cũng chỉ là vui vẻ. Người ta chắc gì tính thiệt hơn mà mẹ lại nghĩ như vậy.

Hôm sau về, cháu ốm một trận mấy ngày không khỏi. Lúc này, tôi càng có cớ nói mẹ. Mẹ không những không nhận sai lại còn cố chống chế ‘trẻ con ốm là chuyện bình thường, có gì mà tại ai, tại tôi’. Mẹ nói vậy thì tôi không còn lời nào để nói nữa. Tôi chán nản, chẳng muốn tiếp tục tranh luận với mẹ. Từ hôm đó, tôi cũng nhất định không cho con mình bước ra khỏi cửa, phải ở nhà cho bằng khỏi bệnh thì thôi. Nghĩ đến cảnh bà tha lôi cháu mà tôi xót xa trong lòng vô hạn. Mẹ chồng con dâu mâu thuẫn cũng chỉ vì cái chuyện lì xì của trẻ con. Người ta tới chơi thì vui vẻ nhà cửa, mình tới nhà họ cũng là mang tâm lý như vậy.

Ngày Tết chúc tụng nhau đôi ba câu, có gì mà phải tính toán, chi li. Thế mà mẹ chồng tôi nhất định không chịu hiểu, cứ cho là mình đúng, mình đang làm đúng trách nhiệm của người bà nội là mang lại lợi lộc cho cháu mình, cho gia đình mình. Tôi thật buồn vì suy nghĩ đó của mẹ. Mẹ khiến tôi thất vọng tràn trề. Bao năm làm dâu, đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ thật nhỏ mọn, ích kỉ.

Nhiều người có tâm lý mang trẻ nhỏ làm công cụ kiếm tiền và vô tình đã biến chuyện mừng tuổi thành một nét văn hóa xấu. Chính người lớn đang làm hư trẻ con và đã khiến hình thành trong trẻ tư tưởng, tiền ít không thích, thích tiền mừng tuổi nhiều thì mới nhận. Ông bà đang dạy hư cháu. Và nếu các bậc phụ huynh hiểu được tác hại và sai lầm của việc này thì nên dừng lại để những đứa trẻ được sống với đúng nghĩa, đúng tuổi của chúng chứ không phải là chuyện thực dụng như các bậc phụ huynh vẫn nghĩ. Đừng mang trẻ con ra làm công cụ kiếm tiền mừng tuổi.

Chồng bí mật khoét cửa, đêm đêm sang với hàng xóm

Hai tháng sau ngày kết hôn, Thủy bất ngờ cảm thấy trong người mình khác khác với những dấu hiệu của người mang thai. Kiểm tra bằng que thử cô phát hiện mình đã có em bé. Quang, chồng cô đón nhận tin báo từ vợ bằng vẻ mặt lạnh tanh xen chút buồn rầu.



Chẳng phải anh chối bỏ trách nhiệm mà thực tình hai vợ chồng mới cưới lại còn trẻ nên trong dự định, họ muốn có con sau một năm nữa. Việc Thủy mang bầu sớm chỉ là ngoài ý muốn sau một lần vì quá vội mà Quang không dùng bao cao su khi "yêu" vợ.

Dù chưa muốn lên chức nhưng vợ chồng Thủy đều thống nhất sẽ giữ lại giọt máu cô đang mang trong bụng. Từ ngày có thai, hai vợ chồng Thủy hạn chế tối đa số lần gần gũi bởi sợ ảnh hưởng đến con. Nghĩ tới chuyện phải "cai" chuyện ấy suốt 1 năm tới trong khi vốn có nhu cầu cao, Quang không khỏi hụt hẫng. Anh không thể nào quen với việc chỉ được ôm cô vợ trẻ đẹp rồi ngủ "chay" từ tối cho đến sáng mà chẳng được làm gì. Anh cảm thấy bứt dứt như người nghiện thiếu thuốc vậy. Trước kia mỗi tối vợ chồng Thủy vẫn đều đặn làm "chuyện ấy" mà vẫn còn thòm thèm nên giờ phải kiêng, quả là cực hình với Quang.
Thời gian đầu nhìn chồng ủ rũ đến là thương, Thủy lại mủi lòng chiều anh một cách qua quýt. Thế nhưng khi cái thai trong bụng bước sang tháng thứ 3 trở đi Thủy đã kiên quyết từ chối mọi đòi hỏi. Cô không muốn có bất trắc nào xảy ra với con và bản thân mình chỉ vì thiếu kiềm chế cảm xúc.
Hơn một tuần ngủ chung với vợ trong tình trạng kiêng hoàn toàn chuyện chăn gối, Quang lộ rõ vẻ khó chịu. Anh bỗng nhiên trở nên khó tính, hay cáu bẳn với vợ dù đã cố gắng dặn bản thân phải hy sinh vì con.

Một hôm, Quang đề nghị với vợ được sang phòng kế bên ngủ riêng với lý do vừa để giữ gìn tuyệt đối cho cô mà anh cũng thoải mái phần nào khi không phải đối diện cảnh "mèo gần mỡ mà chẳng được ăn". Nhà vốn rộng rãi, nên Quang thu xếp để mẹ vợ qua ngủ chung phòng với Thủy còn mình tạm thời sẽ độc chiếm căn phòng cuối dãy nhà.

Khỏi phải nói Thủy vui ra sao vì quyết định này của chồng. Trong thâm tâm, cô biết ơn anh và hứa sẽ bù đắp thật nhiều cho Quang sau khi sinh con. Vậy là cứ sau bữa cơm tối khi đã trò chuyện, chơi đùa với vợ, Quang lại tự động trở về căn phòng chỉ có một mình. Trước khi rời, anh không quên hôn vợ và cưng nựng cậu quý tử trong bụng Thủy. Thế nhưng thời gian gần đây Quang trở về phòng đi ngủ sớm hơn hẳn trước kia. Có nhiều hôm dù chưa đến 9h tối và khi Thủy chưa buồn ngủ nhưng anh liên tục cáo mệt để về phòng.

Cũng có những đêm khi chồng đã đi nằm nhưng vì cảm thấy khó ngủ mà Thủy lại qua phòng Quang gõ cửa mà gọi mãi không thấy anh lên tiếng, cũng chẳng thấy ra mở. Phải đến 1 giờ sau Quang mới từ cửa bước ra với thái độ rất lạ. Thủy còn phát hiện ra chồng mình đã âm thầm đánh ổ khóa mới cho căn phòng và luôn mang theo người mỗi sáng đi làm. Nghi ngờ chồng đang làm điều gì đó mờ ám bên trong căn phòng nên Thủy đã bí mật theo dõi Quang để tìm hiểu thực hư.
Ngay ngày hôm sau quả nhiên Thủy đã tận mắt chứng kiến cảnh chồng bước ra từ căn phòng đó bằng một tấm cửa hậu nhỏ trong căn phòng bằng gỗ theo kiểu nhà sàn. Cánh cửa này trước không hề có mà là anh mới bí mật chế thêm rồi khéo ngụy trang bằng chiếc tủ quần áo.
Thoát ra khỏi căn phòng, Quang đi thẳng đến nhà cô hàng xóm tên Liên đã ly dị chồng và gõ cửa gấp gáp. "Anh đến với em đây. May quá, hôm này "thùng phi di động" nhà anh đi ngủ sớm. Anh nhớ em chết mất. Cưng nhớ phải chiều anh gấp đôi hôm trước đấy nhé", Quang thủ thỉ rồi bế bổng người tình lên.

Chứng kiến đến đây, Thủy như Từ Hải chết đứng. Sững sờ trong ít giây vì quá sốc nhưng rồi cô kịp trấn tĩnh. Thủy thông báo với mẹ rồi hai người sang nhà hàng xóm quyết vạch mặt chồng. Bị bắt gặp nửa đêm bên nhà phụ nữ khác trong tình trạng quần áo sộc xệch nhưng Quang vẫn chối bay chối biến. Chỉ đến khi vợ tung ra đoạn video, anh mới im lặng rồi cúi đầu thừa nhận đã lén đi đánh quả lẻ được một thời gian qua. Quang bao biện rằng anh đã không kìm nén được cảm xúc nên mới nhất thời phản bội vợ.

Thủy hoàn toàn suy sụp. Cô thoáng nghĩ nếu mình không mang thai sớm có lẽ đã không xảy ra cơ sự này.

Bí mật kinh hoàng chồng giấu kín dưới gầm giường

Thư vốn là con nhà danh giá ở Hà Nội. Từ ngày đi học cô luôn được mệnh danh là cô gái hướng ngoại. Thư không như người khác, cô luôn thẳng thắn bộc lộ bản thân mà không hề giấu giếm. Ngày đó, cô yêu Tú, cô không ngần ngại công khai theo đuổi anh. Cô vẫn nhớ như in cảnh cô chạy theo anh để xin một bức hình.



Tú khi đó, vốn nổi tiếng là hot boy của khoa Luật. Tú đẹp trai, lạnh lùng và học rất giỏi. Dường như thời gian với Tú chẳng có ý nghĩa gì khi ngày nào anh cũng vùi đầu vào đống sách vở. Người ta vẫn thường ví Tú như những anh chàng trong tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn. Và chính cái điểm đó mà Thư chết đứ đừ. Cô bao đêm mất ăn, mất ngủ vì muốn có được anh chàng người yêu như Tú.

Chẳng ngờ, sau một vài lần công khai, tán tỉnh Tú yêu Thư thật. Điều đó khiến Thư vô cùng hạnh phúc, khi đó Thư cứ nghĩ hạnh phúc đã cầm chắc trong tầm tay. Cô nâng niu, trân trọng từng giây, từng phút mà chẳng biết từ lâu trong trái tim của Tú đã có hình bóng người con gái khác, và Thư chỉ là người đến đúng lúc khi Tú đang đau khổ vì xa mối tình đầu của mình.

Khi hai người tốt nghiệp, Thư an phận với công việc đươc gia đình sắp xếp. Còn Tú, anh vất vả chật vật bắt đầu từ một thực tập sinh chăm chỉ, giỏi giang. Hơn 1 năm sau đó, Tú mới được nhận vào làm chính thức cho một văn phòng Luật. Cũng nhờ tấm bằng giỏi Tú sớm tìm được chỗ đứng ổn định, mối quan hệ của anh với khách hàng cũng ngày càng phong phú thêm.

Cưới nhau hơn 2 năm, Tú và Thư vẫn chưa có con. Gia đình Thư vốn neo người nên bố mẹ cô vô cùng sốt ruột. Nhiều lần bố mẹ Thư thúc giục cháu bế bồng, nhưng Tú chỉ im lặng mỉm cười. Anh cho rằng, hai người chưa nên có con, bởi Tú muốn sớm ổn định cuộc sống và mua một căn hộ chung cư mới. Tú động viên Thư "Cứ đợi khoảng 3 năm nữa, khi anh lên Trưởng văn phòng mình sinh con cũng chưa muộn".

Tuy thế, Thư vẫn hoài nghi về những gì anh nói. Thư cho rằng, Tú nên tính chuyện sinh con bởi bố mẹ anh cũng đã nhiều tuổi. Hơn nữa, cả hai cũng đã rất thoải mái trong chuyện chăn gối, thế mà tin vui vẫn chưa đến.

Bởi đặc thù công việc nên mỗi tháng Thư vắng nhà khoảng 5 ngày. Trong 5 ngày đó, cô phải về các tỉnh để hỗ trợ chi nhánh trong công việc thường ngày. Cho tới một ngày, Thư có việc đột xuất nên về sớm hơn dự kiến 2 ngày. Để dành bất ngờ cho chồng, Thư đã chuẩn bị một món quà đặc biệt.

Hôm đó, Thư theo xe cơ quan về khoảng 8h sáng, khi đó chồng Thư đã đi làm. Thư vội vàng mở cửa, rồi mang va ly lên phòng ngủ. Sau khi ăn sáng cô bắt đầu lau dọn nhà cửa. Nhưng rồi khi lau dọn phòng ngủ, cô phát hiện chiếc ga giường nhàu nhĩ được đẩy vào trong góc. Thư thầm nghĩ, vắng vợ chồng cô cẩu thả đến thế là cùng. Cô toan mang cho vào máy giặt thì phát hiện trên chiếc ga trắng tinh loang lổ những vệt máu.

Tối hôm đó, là buổi tối đau điếng nhất đời cô. Những lời thú nhận của Tú khiến Thư như chết lặng đi. Bao năm qua, tình yêu cô dành cho anh là duy nhất. Cô đã hi vọng, anh sẽ thấu hiểu mà đền đáp lại tấm chân tình đó. Nhưng rồi những lời xin lỗi, cũng như thú nhận của anh về mối tình đầu không thể quên ấy đã cướp đi tất cả tương lai, hi vọng của cô.

Thư nghe từng chữ mà lòng đau đớn vô cùng "Đúng vậy, anh là một gã đàn ông vô sỉ. Bao năm qua, anh sống cùng em nhưng trái tim anh vẫn hướng về cô ấy. Cho tới một tuần trước cô ấy quay về tìm anh. Những yêu thương vụng dại của tình đầu ùa về. Anh thật sự không thể lừa dối con tim mình được nữa Thư ạ! Anh ngàn lần xin lỗi em... Anh đã cố gắng để bắt đầu lại từ đầu, để cùng em chào đón những đứa con, nhưng anh không thể có lỗi với cô ấy được".

Giờ Thư đã hiểu vì sao anh trì hoãn việc sinh con, cũng bởi anh vẫn còn hi vọng, vẫn còn muốn chờ đợi cô ấy. Và Thư thầm hiểu ra cô chỉ là một kẻ thế chỗ, một con rối trong cuộc tình tay ba của Tú và người cũ.

Đủ trò quái đản của quý bà bệnh hoạn 47 tuổi

Mới chỉ 27 tuổi và chưa từng một lần kết hôn, nhưng hơn 1 năm nay, Trung đã "bập" phải một quý bà hơn anh 20 tuổi. Nói là bập vào bởi vì anh Trung hoàn toàn bị quý bà này "chăn dắt" và điều khiển.




Chuyện là, anh Trung là một chàng trai tuy có bề ngoài rất đẹp mã. Thế nhưng anh lại học hành không đến nơi đến chốn. Nhiều năm long đong ở Hà Nội, anh lăn lộn với đủ thứ nghề vất vả. Song cuộc sống vẫn chưa bao giờ ổn định.

Cho tới một ngày, anh được một người bạn giới thiệu cho vào làm quản lý tại một quán bar nhỏ thì cuộc sống của anh đã bắt đầu đổi khác. Quán bar tuy nhỏ, nhưng khách khứa vào đây chủ yếu là những quý bà quá lứa lỡ thì hoặc những quý bà có đầy đủ gia đình con cái nhưng thuộc diện "hới mưng hới mỡ" đua đòi.

Trung cũng lả lơi "chiều lòng tới bến" các quý bà chịu chơi khi họ có nhu cầu. 

Ban đầu, Trung cũng cực ghét cảnh những quý bà cặp kè, lả lơi với các trai nhảy tại bar. Thậm chí, Trung ghét cay ghét đắng khi có những quý bà khát tình còn ngang nhiên mặc cả ngã giá để được qua đêm với người quản lý đẹp trai, khéo mồm.

Tuy nhiên, dần dần, sống trong môi trường ấy, Trung bắt đầu thấy quen. Trung cũng lả lơi "chiều lòng tới bến" các quý bà chịu chơi khi họ có nhu cầu. Đặc biệt, tại bar, dù là quản lý, nhưng Trung hay cặp kè với một quý bà năm nay 47 tuổi.

Theo như Trung kể, quý bà này là một doanh nhân rất thành đạt. Bà ta cũng đã li dị chồng được 2 năm nay. Bà cũng có con gái lớn nhưng con gái còn đang du học bên Pháp. Vì thế, ở nhà buồn đời, chỉ có một mình nên bà đã nhiều lần đến bar này uống và chơi.

Đến đây, qua những lần thoáng gặp Trung, bà bị vẻ bề ngoài điển trai của Trung cuốn hút. Lại thêm Trung lúc nào cũng ngọt ngào, chiều chuộng, tâm lý với mọi phụ nữ nên bà thích. Vì thế, bà đã mạnh dạn đề nghị anh về phục vụ riêng bà. Chỉ cần ở bên bà, thì chuyện tiền bạc không phải nghĩ. Bà bảo bà trả lương Trung sẽ cao hơn lương anh đang làm quản lý ở bar 2-3 lần.

Lóa mắt trước số tiền hàng tháng có được từ việc làm tình nhân của quý bà khát tình, Trung đã gật đầu chấp thuận ngay tức khắc. Từ đó, anh bỏ làm quản lý ở bar và phục vụ riêng cho quý bà ly dị chồng có ham muốn chuyện ấy mãnh liệt này.

Từ đây, cuộc sống của Trung rẽ sang một ngã rẽ mới. Không ngày nào, không đêm nào là Trung lại không bị quý bà khát tình kia "hành hạ" khổ sở. Lý do vì, tuy là đàn bà nhưng quý bà này lại có nhu cầu quá cao về chuyện chăn gối. Thậm chí, quý bà này nghiện áp dụng cả những chiêu trò quan hệ tình dục rất quái dị.

Cụ thể, khi thì bà bắt Trung "chiều" một ngày 3-5 hiệp. Lúc chưa hài lòng, quý bà này còn bắt Trung phải uống thuốc kích dục để kéo dài thời gian ân ái. Chưa kể, bà còn bắt anh phải sử dụng đủ loại đồ chơi tình dục bệnh hoạn.

Mới đây nhất, sau 3 ngày quý bà này phải đi công tác ở xa về, vài ngày xa cách, ham muốn trong bà càng trỗi dậy nhiều hơ. Vì thế, lần yêu ấy cũng đầy bạo lực và làm Trung khiếp vía.

Vừa mới bước vô phòng ngủ, Trung đã bị quý bà khát tình còng tay vào thành giường. Cứ thế, người đàn bà 47 tuổi đã làm chủ thế trận. Để rồi, lần yêu cao trào ấy khiến của quý của Trung gặp nạn. Trung hoảng hồn và đau đớn khi đêm ấy, cậu đã bị gãy cây gậy phép. Nửa đêm, Trung phải nhập viện trong ê chề, trớ trêu.

Nói về cái nghề chẳng giống ai của mình, Trung kể: "Sau vụ của quý phải bó bột, tôi càng sợ bà ta lắm. Không hiểu sao, nhìn bề ngoài bà ấy rất xinh xắn và nhẹ nhàng.

Vậy mà khi yêu lại khiến tôi phải nhập viện và đau đớn. Giờ tôi muốn dứt ra khỏi bà ta để không là búp bê tình dục của bà ấy nữa. Nhưng xem ra sẽ rất khó vì bà ta hay ghen tuông lắm".

Trung cũng than thở: "Biết là hèn, là tội lỗi khi làm đàn ông mà phải là búp bê tình dục cho người đàn bà khát tình. Nhưng biết làm nghề nào có thu nhập tốt hơn đây nếu bỏ bà ấy?".

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

Khi bị vợ trắng trợn phản bội, tôi mất niềm tin vào phụ nữ

Người ta thường nói “lấy đĩ về làm vợ chứ đừng lấy vợ về làm đĩ”, thì cuộc sống của gia đình tôi lại ứng với vế thứ hai, đầy oan nghiệt.



 Tôi lấy vợ khi đã ngoài 35 tuổi, có cơ ngơi đàng hoàng, đáng ngưỡng mộ. Tôi lấy người vợ kém tôi 1 giáp, xinh đẹp nhanh nhẹn, ngây thơ. Niềm vui, hạnh phúc của tôi tưởng chừng được viên mãn và nhân lên gấp bội khi vợ tôi sinh đôi hai con trai kháu khỉnh. Quả thực, một mình vợ vất vả, lo toan chăm sóc hai đứa trẻ là quá sức và mệt mỏi. Tôi cũng chẳng giúp được gì vì công việc của tôi luôn phải đi theo, giám sát các công trình. Thậm chí cả tháng mới về nhà vài hôm. Mọi việc chăm sóc con cái, quán xuyến nhà cửa đều một tay vợ lo liệu. Những năm đầu của cuộc hôn nhân, vợ tôi là người đảm đang tháo vát, chu toàn lại yêu thương chồng con vô hạn, khiến tôi vô cùng yên tâm giao toàn bộ số tiền mình kiếm được cho em quản lý. Khi các con tôi 2 tuổi, vợ tôi mở quán cà phê, nhà hàng khách sạn rồi đền vũ trường. Do có duyên kinh doanh, buôn bán nên số tài sản của tôi được em nhân lên theo thời gian. Người ngoài nhìn vào ai ai cũng ngưỡng mộ và trầm trồ về sự thành đạt của hai vợ chồng tôi. Thực lòng khi ấy, tôi cũng thấy tự hào vì em nhiều lắm, em xinh đẹp giỏi giang, tháo vát và có đầu óc làm kinh tế. Tôi đã từng nghĩ chẳng có ái trên đời này may mắn như tôi.

Nhưng sự hãnh diện, niềm vui của tôi gường như bị sụp đổ khi tôi nhận một công trình gần nhà, thời gian gần vợ con nhiều hơn. Tôi nhận ra sự thay đổi chóng mặt của vợ. Ban đầu là lời ăn tiếng nói, ăn mặc, giao tiếp nhưng tôi cho rằng do công việc làm em thay đổi. Rồi tôi nghe được những lời ong tiếng ve người ta nói về em như một người phụ nữ buông thả, hư hỏng. Tôi bỏ qua ngoài tai và xem như lời em nói “người ta đặt điều nói xấu vì ghen tị với sự thành công của hai vợ chồng mình”. Tôi cũng tin và cho là có chuyện nói xấu em, bởi khi ấy, niềm tin, tình yêu của tôi giành cho em là vô hạn. Tôi luôn tin vợ mình là người đảm đang, giỏi giang và thánh thiện nhất. Nhưng rồi những lời đồn ngày một nhiều, họ nói về em như một người hư hỏng, bệnh hoạn. Nhiều người còn ví von vợ tôi như con mèo hoang đang thời động dục, chịu làm sao được khi tôi vắng nhà triền miên; hay từ bảo vệ đến giám đốc, từ già đến trẻ em chẳng chừa người nào. .. còn cả ngàn câu nói về em, khiến tôi không chạnh lòng không được. Tôi nghe người ta nói về em dù chẳng biết có đúng hay không cũng đau lòng vô hạn. Tôi quyết tâm chuyển về công trình gần nhà để tìm sự thật mong xóa đi những điều không tốt đẹp đã nghe về vợ trong lòng mình. Nói là gần nhà nhưng tôi vẫn đi từ sáng đến tối muộn, em vẫn một mình lo toan công việc và con cái.

Mất niềm tin hoàn toàn vào phụ nữ và hạnh phúc khi bị vợ trắng trợnphản bội
Vợ tôi chốc chốc lại quay sang tình tứ, ôm hôn gã trai đó
Một lần, tôi về nhà đột xuất để lấy bản thiết kế của công trình mới thì bắt gặp em lên xe một gã trai khác ngay trước cổng nhà. Tôi chột dạ đi theo và đau lòng vô cùng khi biết những điểm dừng trong chuyến đi của hai con người đó là nhà nghỉ, vũ trường. Bao nhiêu năm buôn ba với đời, tôi thừa sức hiểu được chuyện gì đang diễn ra khi chỉ có vợ toi và gã trai kia với nhau trong nhà nghỉ. Tôi theo vợ vào vũ trường, ồn ã, lõa lồ và đầy rẫy những hình ảnh tế nhị phản cảm. Tôi nhìn em say sưa, hưng phấn, cứ chốc chốc lại quàng tay, ôm hôn tình tứ với gã trai ấy mà trong lòng dâng lên nỗi đau của sự phản bội. Điều là tôi đau đớn nhất và không thể tha thứ cho em chính là cuối cuộc vui, vũ trường ấy có màn múa thoát y và diễn viên chính là em. Nhìn những gã đàn ông khác, vuốt ve, mơn trớn, mắt hau háu dán vào thân hình vợ khiến tôi không thể chịu nổi, trái tim muốn vỡ tung, máu dồn lên mặt. Tôi không đủ dũng cảm để tiến về phía con người buông thả bệnh hoạn ấy, đành bỏ đi trong ê chề, nhục nhã. Tôi trở về nhà và đợi vợ bằng tờ đơn ly hôn. Tôi không chịu nổi trước những gì mình đã nghe, đã thấy. Tôi đau đớn tuyệt vọng vì không hiểu mình đã sai từ đâu. Có lẽ, điều tôi khiếm khuyết nhất chính là không thể ở cạnh vợ con mỗi ngày còn những điều tôi mang đến cho cô ấy thì hiếm người đàn ông nào có được.

Vợ tôi không giải thích, không thanh minh và không một lời xin lỗi bố con tôi. Tôi và vợ ly hôn ngay không cần hòa giải. Em ra đi với một nửa tài sản và để hai con cho tôi nuôi. Ai ai cũng nói, tôi ngu khi chia cho em nhiều tài sản vậy nhưng đơn giản tôi nghĩ, chia cho cô ấy nhiều tiền và tài sản chẳng phải mục đích để giữ con, chẳng mục đích để cô ta thuận tình ly hôn nhanh mà chính vì cô ấy là mẹ các con tôi

Sau khi ly hôn, tim tôi như chẳng còn cảm giác đau nữa, nó đã chai lỳ, tê sạn  rồi. Vợ tôi đã dọn đi, căn nhà cũng trống vắng thật, tôi về nhà mỗi ngày lo toan, chăm sóc hai con. Có mệt nhọc, có vất vả nhưng tôi thấy yên bình. Chẳng còn sóng gió, còn bình luận sau lưng tôi nữa. Nhưng những ngày cuối năm, khi người ta đoàn tụ, tôi vẫn thấy chạnh lòng, thương các con và cô đơn vô hạn. Nhiều người động viên tôi đi bước nữa, nhưng tôi không giám, sau thất bại với người vợ tôi hết lòng yêu thương thì tôi mất niềm tin hoàn toàn vào phụ nữ. Tôi chẳng thấy yêu ai và có ai tốt như vợ tôi ngày mới cưới cả. Có lẽ cả đời tôi sẽ chẳng có được cảm giác hạnh phúc, yêu thương nữa.

Người vợ trẻ trước sự phân biệt đối xử của chồng với gia đình mình

Tôi là một độc giả thường xuyên của chuyên mục, gần đây tôi có đọc được tâm sự của một chị nói rằng mẹ chồng nói mang tiền về cho bố mẹ đẻ là không thể chấp nhận được. Tôi cũng đang có cùng cảm xúc với chị và rất muốn được chia sẻ. Nhưng mâu thuẫn và khúc mắc của tôi chẳng phải ở mẹ chồng mà chính là ở người chồng của mình. Có tưởng tượng được không khi anh một con người có học thức, có suy nghĩ thậm chí có địa vị xã hội lại có thể thốt ra những câu nói khiến tôi chán nản vô cùng. Nhưng tôi chỉ biết ngậm ngùi, giận hờn thôi mà chẳng biết phản kháng kiểu gì khi thân phận tôi đang là kẻ ăn bám, là người được anh nuôi, chu cấp.



Tôi năm nay 22 tuổi, mới tốt nghiệp đại học tôi vội vã kết hôn với chồng- một người đàn ông hơn 9 tuổi, là cán bộ của một cơ quan nhà nước. Hơn nữa, chúng tôi có 2 năm yêu nhau nên tôi gật đầu đồng ý làm vợ anh không chút do dự. Nhưng cuộc sống hôn nhân và khi yêu nhau nó khác xa nhau nhiều quá. Từ một người đàn ông luôn quan tâm, chăm sóc và lãng mạn khi trở về sống cùng nhau, anh trở nên khô cứng, gia trưởng. Lúc nào anh cũng đăm chiêu, trầm tư như có điều gì suy nghĩ. Nhiều lần gặng hỏi nhưng anh chỉ nói "công việc mệt mỏi em không biết được đâu”. Tôi co mình lại với những lo toan, những công việc gia đình mà quên đi tuổi thực của mình. Mới 6 tháng làm vợ và ở nhà thôi mà tôi già đi trông thấy, tôi tự ti về hình dáng sồ sề của mình khi mang thai nên gần như chẳng ra ngoài. Chỉ quanh quẩn cơm nước, chợ búa. Mọi chi tiêu tiền bạc trong nhà chồng tôi lo hết, tôi chỉ ngày 2 bữa đi chợ, dọn dẹp, cơm nước cho anh. Chồng tôi không phải là người keo kiệt, quản lắm về chuyện tiền nong nhưng tôi cũng không thấy thoải mái vì tiền chủ yếu bỏ trong thẻ của anh. Tôi tiêu gì rút đều có tin nhắn báo về điện thoại. Chẳng hiểu sao là vợ chồng rồi nhưng tôi ngại lắm, tôi sợ một ngày nào đó anh vô tình hỏi "tiêu gì mà rút tiền nhiều thế" nên giữ ý chỉ nói anh đi rút khi cần mà tuyệt nhiên tôi không tự rút bao giờ. Tư tưởng của một kẻ ăn bám, vô công rồi nghề choán hết tâm trí tôi. Lúc nào tôi cũng sợ những ánh mắt cái nhìn về phía mình. Chí ít tôi cũng học hết đại học, vậy mà chịu cảnh ở nhà, chẳng công ăn việc làm gì. Những lúc tôi buồn chồng cũng động viên nói khi nào sinh con 1 tuổi anh sẽ tìm việc. Tôi trông chờ ngày đó sao mà lâu quá, giờ tôi có bầu 6 tháng, nhìn chung ngoài tự ti và suy nghĩ tiêu cực của mình ra thì cuộc sống của vợ chồng tôi đều ổn thỏa. Cho đến hôm vừa rồi, có một xích mích, khiến tôi buồn, thất vọng và suy nghĩ nhiều.

Sự tủi thân, tự ti của người vợ trẻ trước những lời nói cay nghiệt của chồng
Anh nói nếu tôi không hài lòng có thể về ăn tết với bố mẹ đẻ
Hai vợ chồng tôi bàn chuyện đi tết bố mẹ hai bên. Vì là năm đầu tiên làm dâu, đón tết ở cương vị là vợ là con dâu nên tôi rất lo lắng, muốn sao cho chu toàn. Tôi muốn đi tết bố mẹ hai bên như nhau, ngoài ra còn muốn mua sắm về nhà bố mẹ chồng một số đồ mới. Nhưng chồng tôi nói “em có biết vẽ ra như thế tốn kém lắm không? tiền ở đâu ra mà em bày vẽ”. Tôi hơi sốc vì câu nói đó, giải thích là mua về nhà mẹ chồng chứ không phải nhà tôi thì anh nói “biết rồi, ý anh là bố mẹ em ấy, ông bà ở quê, khách khứa mấy mà bày đặt mua đồ đắt tiền. Chỉ bánh mứt bình thường và biếu mỗi người 500 ngàn là được. Còn nhà mình và nhà bố mẹ, nhiều khách sang trọng thì nên mua như em nói”.

Tôi buồn và như không tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Hóa ra anh khinh bố mẹ tôi nghèo, không có khách khứa sang trọng nên so đo, chỉ muốn đem về những thứ rẻ tiền, tầm thường sao. Trong khi bố mẹ anh đều có lương, gia đình khá giả thì phải mua sắm đủ thứ sang trọng đắt tiền, lại còn mừng tuổi mỗi người 1 triệu tiêu tết. Còn bố mẹ tôi, chỉ bánh mứt và 500 ngàn thôi sao. Nước mắt tôi chực rơi khi nghe những lời ấy từ anh. Tôi bức xúc nói với anh, dù gì cũng phải công bằng cả hai bên, đừng bên trọng bên khinh như vậy. Vì bố mẹ tôi nghèo nên càng phải chu đáo để ông bà mở mày mở mặt với hàng xóm, bạn bè. Nhưng chồng vẫn khăng khăng nói tôi yêu sách, bày vẽ. Tôi buồn lắm, giá như, tôi đã đi làm thì có thể tự lực mua sắm cho bố mẹ những thứ tốt hơn để ông bà đỡ tủi thân. Nhưng đằng này, thân tôi còn phải phụ thuộc vào anh thì mong gì bố mẹ tôi được an ủi. Tôi òa khóc phần vì tủi thân, phần vì uất nghẹn với thái độ của chồng. Thấy tôi khóc, anh quát lớn “sao phải khóc, anh nói thế có gì sai. Em nghĩ xem, một mình anh kiếm tiền thì lấy đâu ra. Muốn mua sắm nhiều cho bố mẹ em thì để sang năm em đi làm rồi tính”. Tôi nói không phải việc sắm nhiều, ít hay sang và không sang mà chủ yếu là thái độ của anh. Anh rõ ràng bên trọng bên khinh, đáng ra bố mẹ hai bên phải như nhau mới đúng. Hóa ra anh chỉ coi trọng bố mẹ anh còn bố mẹ tôi chẳng là gì. Tôi chẳng nhớ rõ mình đã nói những gì nhưng tôi giật mình rồi im bặt khi anh lớn tiếng “nếu không hài lòng, em cứ về ăn tết với bố mẹ em. Anh không giữ”.

Sự tủi thân của người vợ trẻ trước sự phân biệt đối xử của chồng với gia đình mình
Tôi vào phòng đóng cửa khóc cho hết những ấm ức trong lòng nhưng chẳng thể nguôi ngoai. Tôi thương bố mẹ và tự trách bản thân mình quá. Giá như tôi thể tự lập kinh tế xong hãy cưới chồng thì chẳng ra cơ sự như hôm nay, cả tôi và bố mẹ chẳng phải ấm ức vậy. Mấy ngày qua, hai vợ chồng tôi chẳng nói chuyện. Tôi thì thấy chồng quá đáng và dường như anh cũng thấy những đòi hỏi của tôi là quá đáng nên không thèm nói thêm gì. Tôi thấy anh mua sắm rất nhiều nhưng mỗi thứ chỉ 1 phần, có lẽ anh vẫn chỉ sắm cho nhà mẹ đẻ, còn bố mẹ tôi cận ngày về quê thì mua trên đường về. Nhìn quà cáp và sự lầm lì của anh mà tôi thấy nghẹn đắng.Tôi biết phải làm thế nào để chồng thay đổi suy nghĩ, cứ như thế này tôi buồn và thương bố mẹ mình vô hạn. Xin mọi người hãy chia sẻ và cho tôi lời khuyên để thay đổi chồng mình.

Hà Trang

(Theo Congluan)

Tôi còn phải tốt như thế nào nữa ?

Sau bữa tiệc thanh xuân, ai sẽ là người chi trả?

Có một người từng nói với tôi có hai thứ không bao giờ giữ đựơc, một là chuyện cũ, một là hoa rơi, qúa khứ như một cơn gío, bất luận chúng ta có chạy nhanh đến đâu cũng không thể đuổi kịp, hà cớ chi chúng ta phải cố chấp nhiều đến vậy?
Có một cô gái từng nói với tôi, hạnh phúc thật ra đơn giản lắm, chỉ cần nằm cạnh người ấy, tưởng tượng người ấy đã chết, rồi nghe xem mình có buồn không, nhưng thật may, vì mở mắt ra người ấy vẫn bên cạnh. Thật ra đó không phải vì yêu nên buồn, làm sao mà đậm sâu như tuổi thanh xuân ấy, nhưng làm người phải thực tế một chút, cái gì buông được thì buông, tâm không tà niệm, lòng không vấn vương ắt sẽ bình yên.
Có một chàng trai luôn bảo rằng tôi rất tốt, tốt nhất thế giới, nếu tôi đã tốt như vậy tại sao cậu ấy vẫn không cần tôi. Thanh xuân tôi gói gọn là cậu ấy, không hơn một phân chỉ là cậu ấy. Nuôi dưỡng bao năm, trái tim cũng đem ra hết, cuối cùng lại tu luyện thành "may áo cưới cho người ta". Ngày cậu ấy đến tạm biệt, tôi nói với cậu, tôi thích cậu, có lẽ còn nhiều hơn cô ấy nữa. Tôi còn nhớ giọng cậu ấy vẫn dịu dàng như thế: " Nhưng em chưa bao giờ nói ra".
Nói tôi chưa từng ganh tỵ với cô gái đó là không thể. Tôi từng hận cô, nhưng sau đó không còn nữa, không phải là không hận mà là không có lý do gì để hận, chính xác hơn là chưa từng để tâm đến cô ấy, có một người trong tim là đủ, vì cớ chi dung nạp thêm người khác.
Tôi thích lá tỳ bà, cậu ấy thích cây lựu trên mộ liệt sĩ, nơi đó có một bãi cỏ xanh, chúng tôi thường nằm cạnh nhau ngắm từng bông lựu đỏ rơi xuống. Tôi hỏi cậu bao giờ cây lựu mới ra quả, cậu nói tôi hồ đồ, cây lựu cũng có đực có cái, cây lựu của cậu chỉ có duy nhất một cây sao đơm bông được. Cậu trồng cho tôi cây tỳ bà, cậu nói vài ba năm nữa sẽ có quả, khi đó sẽ hái cho tôi.
Cậu nói lá tỳ bà là tôi, cây lưụ là cậu, tuy ở nơi cách xa nhưng lại là một. Có một ngày cậu ấy chạy đến thăm tôi, cho tôi một lá tỳ bà, cậu nói: " Chưa có quả đâu, nhưng đây là lá tỳ bà đẹp nhất mà tôi thấy, không nỡ cắt đi, nhưng lại nghĩ em trông thấy sẽ rất vui". Đến khi tốt nghiệp tôi vẫn giữ nó nhưng sau đó có vài chuyện xảy ra ra, tôi để mất chiếc lá đấy, nhưng có điều trong kí ức của tôi chưa bao giờ quên được hình dạng của nó cũng như tôi chưa từng quên giọt mồ hôi rơi trên khuôn mặt rạng rở của cậu thiếu niên ấy. Đó là một trong vô số điều ngọt ngào mà cậu ấy dành cho tôi.
Rất lâu sau, tôi quay lại căn nhà nơi cậu sống, lá tỳ bà đã bao phủ một mảng tường rộng lớn. Trong khu vườn nhỏ ấy, ngoài lá tỳ bà không còn loài cây nào khác, cậu ấy từng nghe tôi gieo thêm nhiều hạt khác nhưng có lẽ tất cả đã chết trong mầm. Vậy nên tỳ bà cứ sinh sôi nãy nở, cũng đã qua nhiều mùa ra quả. Nhưng không có ai quan tâm người nào trồng, họ chỉ biết rễ cây tỳ bà đã ăn sâu vào lòng đất. Cũng như không ai biết chúng tôi giờ ra sao, họ chỉ biết trong thôn này từng có hai đứa trẻ rất thân nhau, thân như anh em là không phải, chỉ là chưa cần người kia phản ứng, người này đã tương thông.
Cậu ấy là một người lầm lì ít nói nhưng trong nội tâm lại vôi cùng lương thiện, nghĩa khái. Đôi khi cậu khá ngờ nghệch, luôn cười ha hả trước những câu chuyện mà tôi kể, rồi mấy ngày sau lại đập vai tôi phá lên cười:" Tôi đã hiểu câu chuyện ấy buồn cười chỗ nào". Con người ít nói, lại chậm hiểu như cậu ấy lại có một ngày kể cho tôi nghe một câu chuyện thật dài, thật hàm xúc.
- Tôi kể em nghe một câu chuyện nhé?
- Được thôi.
- Câu chuyện về hai con sâu bướm,...
- Sâu bướm, có phải cậu muốn nhắc đến chuyện Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài không? Đó là một câu chuyện tình đẹp nhưng tôi nghe lâu rồi.
-Em để yên cho tôi kể nào. Có hai con sâu bướm cùng ở trong một cái hang sâu trong lòng đất, vừa chật chội, lạnh lẽo lại rất tối, một ngày họ phát hiện ra một nơi ánh sáng có thể chiếu vào, vậy là hai con sâu bướm ấy quýêt định nhường nhau để sưởi ấm. Một ngày có một con bướm rất xinh đẹp đáp lại, trò chuyện cùng sâu bướm, bươm bướm đó đã kể rất nhiều câu chuyện ngoài kia, kể mình đã được đắm mình trong ánh nắng nhiều thế nào. Hai còn sâu bướm rất thích thú và ước ao một ngày tự dò bay lượn như con bướm ấy.
- Vậy cuối cùng con sâu nào mới trở thành bươm bướm?
Cậu ấy bỏ đi khi câu chuyện còn đang lở dở, còn câu chuyện nào đáng nhớ nhung nhất ngoài câu chuyện chưa có kết thúc. Sau đó hàng ngày tôi vẫn luôn nghĩ, sâu bướm muốn hóa bướm cần phải tạo kén, ủ mình trong cái kén ấy, nhưng ngộ nhở vẫn là kén mà không thành bướm thì sao?
Có lẽ đã rất nhiều lần cậu ấy chờ đợi tôi nhưng cuối cùng cậu ấy lại hóa bướm để đi cùng tình yêu của mình. Trong câu chuyện tình của cậu ấy chưa từng có tôi...

Sẽ không ai yêu tôi hơn mẹ

xTrong cuộc đời này tôi có hâm mộ một người phụ nữ, tôi là fan hâm mộ số 1 của bà.
Bà không xinh đẹp, dáng vẻ cũng chẳng giống như một siêu mẫu hay hoa hậu, thậm chí còn hơi béo, trên gương mặt bà đã đầy vết tàn nhang cũng như những đường chân chim ghi sâu giấu vết của thời gian. Nhưng bà lại là lãnh đạo tinh thần trong suốt cuộc đời tôi. Lãnh đạo tinh thần chứ không áp đặt, tôi chỉ đơn giản nhìn vào những gì bà làm, bà nói, và nhân cách tôi được hình thành nên từ những điều ấy. Tôi là một đứa con gái càng ngã đau càng lì lợm. Thậm chí tôi còn ghét ai xoè tay ra thương hại nâng tôi dậy, vì như thế tôi sẽ nợ người ta một lần ân tình. Người phụ nữ ấy đã dạy tôi rằng chẳng ai thật lòng giúp đỡ mình, nghĩ cho mình không toan tính gì đâu, ngoài ra có bố mẹ.



Bà ăn mặc không đẹp, không quý phái, hay hàng hiệu, cũng chẳng dùng một loại mỹ phẩm nào. Nhưng người phụ nữ lại luôn ăn vận phù hợp, bà đã dạy tôi, khi ra ngoài không cần ăn mặc quá diêm dúa, đi đến đâu phải mặc đồ phù hợp. Đi làm, đi học thì quần jean dài, áo lịch sự, khi đi chơi thì cứ đẹp mà tiện mà mặc, ở nhà thì cứ là mình thôi, bởi phụ nữ không nổi bật ghi dấu qua quần áo mà qua khí chất. Điều ấy mới xứng tầm người phụ nữ.

Bà ăn nói không văn hoa triết lý, thậm chí đôi khi còn thô tục, hay chửi bậy, chỉ là những lời người ấy nói ra luôn đúng và chỉ muốn tốt cho người khác.

Bà không có một gia đình hoàn hảo, nhưng bà lại luôn giữu nơi ấy chính xác là một mái ấm dành cho mọi thành viên trong gia đình. Bà không phải một người biết nhịn nhục nhưng lại biết lúc nào nên nhún nhường, khi nào nên nói ra những điều bà nghĩ để có thể sống cùng một bà mẹ chồng người gốc Hà Nội xưa, khó tính và cổ hủ, thậm chí còn chẳng mấy khi bị mẹ chồng nói.

Bà thật hoàn hảo đùng không? Phải, bà chính là mẹ tôi. Lãnh đạo tinh thần của tôi. Người khi thấy tôi ngã sẽ chẳng vội nâng tôi dậy mà sẽ động viên để tôi đứng dậy, sau đó sẽ hỏi tôi có đau không, và băng vết thương cho tôi, lau nước mắt cho tôi. Bà không cấm tôi làm điều tôi thích, chỉ đứng bên cạnh giúp tôi đi đúng đường. Mẹ không cấm tôi ăn diện, nhưng lại luôn giúp tôi chọn những bộ cánh hợp với tôi nhất. Mẹ vất vả nhiều lắm, nhưng một câu kêu ca cũng không có, trên đời này tôi biết sẽ chẳng ai yêu tôi hơn mẹ.

Mẹ - một từ ngắn gọn để miêu tả một người phụ nữ toàn năng, làm được hết mọi việc như một bà tiên, thậm chí còn hơn vậy, nhưng tôi biết mẹ không phải, mẹ cũng có giới hạn của mẹ, và tôi sẽ là người ở cạnh chăm sóc và làm đôi cánh cho mẹ thiên thần của tôi khi đôi cánh của mẹ đã phải hy sinh để tôi có một tương lai bay cao và xa.

Người phụ nữ cùng cảnh ngộ

Gần đây, tôi gặp lại Liên, người bạn cùng học cấp 3 và là mối tình đầu ngắn ngủi mà tôi ấp ôm bóng hình bao năm. Em cũng thất bại trong cuộc hôn nhân của mình, và đang là mẹ đơn thân của 2 cô con gái. Chúng tôi gặp lại nhau trong lần hội khóa của trường. Biết được hoàn cảnh của em, tôi vô cùng xúc động. Có lẽ, vì đã có tình cảm từ trước, hơn nữa lại đồng cảm với nhau vì đều là nạn nhân của những cuộc hôn nhân đổ vỡ, nên chúng tôi nhanh chóng hiểu và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Sau hội khóa, chúng tôi vẫn liên lạc và thật may, mẹ con em sống rất gần nhà tôi, nên em đỡ đần cho tôi rất nhiều trong việc dạy dỗ và chăm sóc hai con tôi những ngày tôi đi công tác.

Nói về Liên, em là hoa khôi của trường tôi năm xưa, em học văn giỏi, là con nhà giàu và có tâm hồn lãng mạn bay bổng. Còn tôi không đẹp trai lắm, nhà nghèo, gia cảnh bê bối…chẳng có gì ngoài việc học giỏi. Nhưng mối tình của chúng tôi nhanh chóng bị gia đình em ngăn cản, bố mẹ em nói em nên chuyên tâm vào việc học hành và tôi cũng thế. Tôi biết đó chỉ là một cách nói tránh, thực ra họ chê tôi và gia đình tôi. Cảm thấy lòng tự ái bị xúc phạm, nên tôi chủ động rời xa em, mặc cho em níu kéo. Tôi lạnh lùng cự tuyệt và lao vào học hành, kiếm tiền lo cho gia đình. Thực lòng năm xưa, tôi đau lắm, tôi âm thầm theo dõi cuộc sống của em và ôm bóng hình em trong tim mãi cho đến khi em kết hôn tôi mới chịu từ bỏ. Rồi tôi dần quên em, lao vào công việc, lo cho cuộc đời mình. Mãi đến năm ngoái, hội khóa tôi mới gặp lại và có liên lạc với em. Với tôi, hình ảnh Liên thật trong sáng, cao đẹp và rất đáng thương. Người chồng trước của em là kẻ ăn chơi, sa đọa và là kẻ vũ phu. Anh ta sẵn sàng đánh nếu em không đáp ứng đủ tiền cho anh ta ăn chơi. Rồi em chịu không nổi cuộc sống hôn nhân nữa khi anh ta có bồ, và ngang nhiên đưa nhân tình về nhà. Em ra đi tay trắng và tự nuôi hai con gái không cần viện trợ của chồng. Tôi thấy thương em lắm, giá như người chồng của em là tôi thì đâu đến nỗi em phải khổ và chắc rằng, đời tôi cũng không trắc trở đến vậy. Tiếc nuối cho quá khứ và cuộc sống của chúng tôi, hai chúng tôi thường gọi điện chia sẻ với nhau tâm sự về cuộc sống và giúp đỡ nhau trong cách giáo dục con cái.
Vậy mà đã một năm chúng tôi gặp lại nhau, em vẫn thánh thiện, nhiệt tình và đầy quan tâm săn sóc. Em sẵn sàng cho tôi gửi 2 con trai nghịch ngợm mấy hôm để đi công tác, em sốt sắng, lo toan mỗi khi tôi gọi điện cầu cứu lúc các con tôi ốm… thật may, các con tôi và hai con của em rất thân thiết và quấn quýt với nhau. Các con tôi thao thao bất tuyệt kể về cô Liên với những món ăn ngon, những câu chuyện thú vị và những quan tâm của cô dành cho chúng. Các con của em, cũng thích những món đồ mà tôi làm cho chúng như chiếc hộp bút gỗ, chiếc đàn gỗ.. thấy hứng thú với những lần tôi đưa cả hai gia đình đi chơi. 6 người lớn bé chúng tôi thân thiết, có những buổi quây quần, ăn cơm, đi chơi vui vẻ sau mỗi chuyến tôi đi công tác về. Nhưng tuyệt nhiên tôi và Liên chưa khi nào đi quá giới hạn. Tình cảm chúng tôi dành cho nhau thì ai cũng biết nhưng có lẽ vì những thất bại của cuộc hôn nhân trước khiến chúng tôi chẳng thể mở lòng với nhau. Chúng tôi né tránh cơ hội chỉ có hai người, né tránh những yêu thương, ánh mắt quan tâm săn sóc của nhau.
Mấy hôm rồi, em mua sắm, lo toan nhà cửa cho bố con tôi đón Tết, các con tôi vui lắm, còn tôi thấy ấm áp vô cùng. Lâu lắm rồi, tôi chẳng có cảm giác vui, hứng khởi khi tết về bởi với tôi nó lạnh lẽo, cô đơn lắm. Nhưng năm nay, em gần như xóa tan cảm giác đó trong nhà tôi. Em mang đến cho các con tôi niềm vui, sự háo hức mà mấy năm qua tôi vô tình bỏ quên. Còn mang đến cho tôi sự ấm áp, sum vầy. Đã có lúc cảm giác cô đơn trống trải, cần bàn tay chăm sóc của em, tôi đã định ôm lấy em, muốn làm lại cuộc đời với em nhưng lại không thể. Cảm giác, sự mất niềm tin năm xưa vẫn chế ngự khiến tôi chẳng thể mở lòng. Tôi muốn cầu hôn em nhưng lại sợ mình bị cảm giác đánh lừa, sợ lại bước vào sai lầm và sợ đau khổ chia ly. Tôi ao ước có bàn tay em trong nhà để chăm sóc, mang đến yêu thương cho bố con tôi. Ao ước được là chỗ dựa, người che chắn cho mẹ con em. Nhưng tôi chưa biết bắt đầu từ đâu. Tôi sợ lắm nếu phải chia ly lần nữa và sợ sẽ bị em từ chối khi tôi không chắc tình cảm em dành cho tôi có như tôi đối với em không. Tôi phải làm gì, nói gì để em đồng ý. Tôi muốn nhanh nhanh đón mẹ con em về sum họp với bố con tôi. Muốn sáu chúng tôi trở thành một gia đình ấm áp, có nhau ngay trong tết này. 
(Theo Congluan)