Gần đây, tôi gặp lại Liên, người bạn cùng học cấp 3 và là mối tình đầu ngắn ngủi mà tôi ấp ôm bóng hình bao năm. Em cũng thất bại trong cuộc hôn nhân của mình, và đang là mẹ đơn thân của 2 cô con gái. Chúng tôi gặp lại nhau trong lần hội khóa của trường. Biết được hoàn cảnh của em, tôi vô cùng xúc động. Có lẽ, vì đã có tình cảm từ trước, hơn nữa lại đồng cảm với nhau vì đều là nạn nhân của những cuộc hôn nhân đổ vỡ, nên chúng tôi nhanh chóng hiểu và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Sau hội khóa, chúng tôi vẫn liên lạc và thật may, mẹ con em sống rất gần nhà tôi, nên em đỡ đần cho tôi rất nhiều trong việc dạy dỗ và chăm sóc hai con tôi những ngày tôi đi công tác.
Nói về Liên, em là hoa khôi của trường tôi năm xưa, em học văn giỏi, là con nhà giàu và có tâm hồn lãng mạn bay bổng. Còn tôi không đẹp trai lắm, nhà nghèo, gia cảnh bê bối…chẳng có gì ngoài việc học giỏi. Nhưng mối tình của chúng tôi nhanh chóng bị gia đình em ngăn cản, bố mẹ em nói em nên chuyên tâm vào việc học hành và tôi cũng thế. Tôi biết đó chỉ là một cách nói tránh, thực ra họ chê tôi và gia đình tôi. Cảm thấy lòng tự ái bị xúc phạm, nên tôi chủ động rời xa em, mặc cho em níu kéo. Tôi lạnh lùng cự tuyệt và lao vào học hành, kiếm tiền lo cho gia đình. Thực lòng năm xưa, tôi đau lắm, tôi âm thầm theo dõi cuộc sống của em và ôm bóng hình em trong tim mãi cho đến khi em kết hôn tôi mới chịu từ bỏ. Rồi tôi dần quên em, lao vào công việc, lo cho cuộc đời mình. Mãi đến năm ngoái, hội khóa tôi mới gặp lại và có liên lạc với em. Với tôi, hình ảnh Liên thật trong sáng, cao đẹp và rất đáng thương. Người chồng trước của em là kẻ ăn chơi, sa đọa và là kẻ vũ phu. Anh ta sẵn sàng đánh nếu em không đáp ứng đủ tiền cho anh ta ăn chơi. Rồi em chịu không nổi cuộc sống hôn nhân nữa khi anh ta có bồ, và ngang nhiên đưa nhân tình về nhà. Em ra đi tay trắng và tự nuôi hai con gái không cần viện trợ của chồng. Tôi thấy thương em lắm, giá như người chồng của em là tôi thì đâu đến nỗi em phải khổ và chắc rằng, đời tôi cũng không trắc trở đến vậy. Tiếc nuối cho quá khứ và cuộc sống của chúng tôi, hai chúng tôi thường gọi điện chia sẻ với nhau tâm sự về cuộc sống và giúp đỡ nhau trong cách giáo dục con cái.
Vậy mà đã một năm chúng tôi gặp lại nhau, em vẫn thánh thiện, nhiệt tình và đầy quan tâm săn sóc. Em sẵn sàng cho tôi gửi 2 con trai nghịch ngợm mấy hôm để đi công tác, em sốt sắng, lo toan mỗi khi tôi gọi điện cầu cứu lúc các con tôi ốm… thật may, các con tôi và hai con của em rất thân thiết và quấn quýt với nhau. Các con tôi thao thao bất tuyệt kể về cô Liên với những món ăn ngon, những câu chuyện thú vị và những quan tâm của cô dành cho chúng. Các con của em, cũng thích những món đồ mà tôi làm cho chúng như chiếc hộp bút gỗ, chiếc đàn gỗ.. thấy hứng thú với những lần tôi đưa cả hai gia đình đi chơi. 6 người lớn bé chúng tôi thân thiết, có những buổi quây quần, ăn cơm, đi chơi vui vẻ sau mỗi chuyến tôi đi công tác về. Nhưng tuyệt nhiên tôi và Liên chưa khi nào đi quá giới hạn. Tình cảm chúng tôi dành cho nhau thì ai cũng biết nhưng có lẽ vì những thất bại của cuộc hôn nhân trước khiến chúng tôi chẳng thể mở lòng với nhau. Chúng tôi né tránh cơ hội chỉ có hai người, né tránh những yêu thương, ánh mắt quan tâm săn sóc của nhau.
Mấy hôm rồi, em mua sắm, lo toan nhà cửa cho bố con tôi đón Tết, các con tôi vui lắm, còn tôi thấy ấm áp vô cùng. Lâu lắm rồi, tôi chẳng có cảm giác vui, hứng khởi khi tết về bởi với tôi nó lạnh lẽo, cô đơn lắm. Nhưng năm nay, em gần như xóa tan cảm giác đó trong nhà tôi. Em mang đến cho các con tôi niềm vui, sự háo hức mà mấy năm qua tôi vô tình bỏ quên. Còn mang đến cho tôi sự ấm áp, sum vầy. Đã có lúc cảm giác cô đơn trống trải, cần bàn tay chăm sóc của em, tôi đã định ôm lấy em, muốn làm lại cuộc đời với em nhưng lại không thể. Cảm giác, sự mất niềm tin năm xưa vẫn chế ngự khiến tôi chẳng thể mở lòng. Tôi muốn cầu hôn em nhưng lại sợ mình bị cảm giác đánh lừa, sợ lại bước vào sai lầm và sợ đau khổ chia ly. Tôi ao ước có bàn tay em trong nhà để chăm sóc, mang đến yêu thương cho bố con tôi. Ao ước được là chỗ dựa, người che chắn cho mẹ con em. Nhưng tôi chưa biết bắt đầu từ đâu. Tôi sợ lắm nếu phải chia ly lần nữa và sợ sẽ bị em từ chối khi tôi không chắc tình cảm em dành cho tôi có như tôi đối với em không. Tôi phải làm gì, nói gì để em đồng ý. Tôi muốn nhanh nhanh đón mẹ con em về sum họp với bố con tôi. Muốn sáu chúng tôi trở thành một gia đình ấm áp, có nhau ngay trong tết này.
(Theo Congluan)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét