Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

Tôi còn phải tốt như thế nào nữa ?

Sau bữa tiệc thanh xuân, ai sẽ là người chi trả?

Có một người từng nói với tôi có hai thứ không bao giờ giữ đựơc, một là chuyện cũ, một là hoa rơi, qúa khứ như một cơn gío, bất luận chúng ta có chạy nhanh đến đâu cũng không thể đuổi kịp, hà cớ chi chúng ta phải cố chấp nhiều đến vậy?
Có một cô gái từng nói với tôi, hạnh phúc thật ra đơn giản lắm, chỉ cần nằm cạnh người ấy, tưởng tượng người ấy đã chết, rồi nghe xem mình có buồn không, nhưng thật may, vì mở mắt ra người ấy vẫn bên cạnh. Thật ra đó không phải vì yêu nên buồn, làm sao mà đậm sâu như tuổi thanh xuân ấy, nhưng làm người phải thực tế một chút, cái gì buông được thì buông, tâm không tà niệm, lòng không vấn vương ắt sẽ bình yên.
Có một chàng trai luôn bảo rằng tôi rất tốt, tốt nhất thế giới, nếu tôi đã tốt như vậy tại sao cậu ấy vẫn không cần tôi. Thanh xuân tôi gói gọn là cậu ấy, không hơn một phân chỉ là cậu ấy. Nuôi dưỡng bao năm, trái tim cũng đem ra hết, cuối cùng lại tu luyện thành "may áo cưới cho người ta". Ngày cậu ấy đến tạm biệt, tôi nói với cậu, tôi thích cậu, có lẽ còn nhiều hơn cô ấy nữa. Tôi còn nhớ giọng cậu ấy vẫn dịu dàng như thế: " Nhưng em chưa bao giờ nói ra".
Nói tôi chưa từng ganh tỵ với cô gái đó là không thể. Tôi từng hận cô, nhưng sau đó không còn nữa, không phải là không hận mà là không có lý do gì để hận, chính xác hơn là chưa từng để tâm đến cô ấy, có một người trong tim là đủ, vì cớ chi dung nạp thêm người khác.
Tôi thích lá tỳ bà, cậu ấy thích cây lựu trên mộ liệt sĩ, nơi đó có một bãi cỏ xanh, chúng tôi thường nằm cạnh nhau ngắm từng bông lựu đỏ rơi xuống. Tôi hỏi cậu bao giờ cây lựu mới ra quả, cậu nói tôi hồ đồ, cây lựu cũng có đực có cái, cây lựu của cậu chỉ có duy nhất một cây sao đơm bông được. Cậu trồng cho tôi cây tỳ bà, cậu nói vài ba năm nữa sẽ có quả, khi đó sẽ hái cho tôi.
Cậu nói lá tỳ bà là tôi, cây lưụ là cậu, tuy ở nơi cách xa nhưng lại là một. Có một ngày cậu ấy chạy đến thăm tôi, cho tôi một lá tỳ bà, cậu nói: " Chưa có quả đâu, nhưng đây là lá tỳ bà đẹp nhất mà tôi thấy, không nỡ cắt đi, nhưng lại nghĩ em trông thấy sẽ rất vui". Đến khi tốt nghiệp tôi vẫn giữ nó nhưng sau đó có vài chuyện xảy ra ra, tôi để mất chiếc lá đấy, nhưng có điều trong kí ức của tôi chưa bao giờ quên được hình dạng của nó cũng như tôi chưa từng quên giọt mồ hôi rơi trên khuôn mặt rạng rở của cậu thiếu niên ấy. Đó là một trong vô số điều ngọt ngào mà cậu ấy dành cho tôi.
Rất lâu sau, tôi quay lại căn nhà nơi cậu sống, lá tỳ bà đã bao phủ một mảng tường rộng lớn. Trong khu vườn nhỏ ấy, ngoài lá tỳ bà không còn loài cây nào khác, cậu ấy từng nghe tôi gieo thêm nhiều hạt khác nhưng có lẽ tất cả đã chết trong mầm. Vậy nên tỳ bà cứ sinh sôi nãy nở, cũng đã qua nhiều mùa ra quả. Nhưng không có ai quan tâm người nào trồng, họ chỉ biết rễ cây tỳ bà đã ăn sâu vào lòng đất. Cũng như không ai biết chúng tôi giờ ra sao, họ chỉ biết trong thôn này từng có hai đứa trẻ rất thân nhau, thân như anh em là không phải, chỉ là chưa cần người kia phản ứng, người này đã tương thông.
Cậu ấy là một người lầm lì ít nói nhưng trong nội tâm lại vôi cùng lương thiện, nghĩa khái. Đôi khi cậu khá ngờ nghệch, luôn cười ha hả trước những câu chuyện mà tôi kể, rồi mấy ngày sau lại đập vai tôi phá lên cười:" Tôi đã hiểu câu chuyện ấy buồn cười chỗ nào". Con người ít nói, lại chậm hiểu như cậu ấy lại có một ngày kể cho tôi nghe một câu chuyện thật dài, thật hàm xúc.
- Tôi kể em nghe một câu chuyện nhé?
- Được thôi.
- Câu chuyện về hai con sâu bướm,...
- Sâu bướm, có phải cậu muốn nhắc đến chuyện Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài không? Đó là một câu chuyện tình đẹp nhưng tôi nghe lâu rồi.
-Em để yên cho tôi kể nào. Có hai con sâu bướm cùng ở trong một cái hang sâu trong lòng đất, vừa chật chội, lạnh lẽo lại rất tối, một ngày họ phát hiện ra một nơi ánh sáng có thể chiếu vào, vậy là hai con sâu bướm ấy quýêt định nhường nhau để sưởi ấm. Một ngày có một con bướm rất xinh đẹp đáp lại, trò chuyện cùng sâu bướm, bươm bướm đó đã kể rất nhiều câu chuyện ngoài kia, kể mình đã được đắm mình trong ánh nắng nhiều thế nào. Hai còn sâu bướm rất thích thú và ước ao một ngày tự dò bay lượn như con bướm ấy.
- Vậy cuối cùng con sâu nào mới trở thành bươm bướm?
Cậu ấy bỏ đi khi câu chuyện còn đang lở dở, còn câu chuyện nào đáng nhớ nhung nhất ngoài câu chuyện chưa có kết thúc. Sau đó hàng ngày tôi vẫn luôn nghĩ, sâu bướm muốn hóa bướm cần phải tạo kén, ủ mình trong cái kén ấy, nhưng ngộ nhở vẫn là kén mà không thành bướm thì sao?
Có lẽ đã rất nhiều lần cậu ấy chờ đợi tôi nhưng cuối cùng cậu ấy lại hóa bướm để đi cùng tình yêu của mình. Trong câu chuyện tình của cậu ấy chưa từng có tôi...

Sẽ không ai yêu tôi hơn mẹ

xTrong cuộc đời này tôi có hâm mộ một người phụ nữ, tôi là fan hâm mộ số 1 của bà.
Bà không xinh đẹp, dáng vẻ cũng chẳng giống như một siêu mẫu hay hoa hậu, thậm chí còn hơi béo, trên gương mặt bà đã đầy vết tàn nhang cũng như những đường chân chim ghi sâu giấu vết của thời gian. Nhưng bà lại là lãnh đạo tinh thần trong suốt cuộc đời tôi. Lãnh đạo tinh thần chứ không áp đặt, tôi chỉ đơn giản nhìn vào những gì bà làm, bà nói, và nhân cách tôi được hình thành nên từ những điều ấy. Tôi là một đứa con gái càng ngã đau càng lì lợm. Thậm chí tôi còn ghét ai xoè tay ra thương hại nâng tôi dậy, vì như thế tôi sẽ nợ người ta một lần ân tình. Người phụ nữ ấy đã dạy tôi rằng chẳng ai thật lòng giúp đỡ mình, nghĩ cho mình không toan tính gì đâu, ngoài ra có bố mẹ.



Bà ăn mặc không đẹp, không quý phái, hay hàng hiệu, cũng chẳng dùng một loại mỹ phẩm nào. Nhưng người phụ nữ lại luôn ăn vận phù hợp, bà đã dạy tôi, khi ra ngoài không cần ăn mặc quá diêm dúa, đi đến đâu phải mặc đồ phù hợp. Đi làm, đi học thì quần jean dài, áo lịch sự, khi đi chơi thì cứ đẹp mà tiện mà mặc, ở nhà thì cứ là mình thôi, bởi phụ nữ không nổi bật ghi dấu qua quần áo mà qua khí chất. Điều ấy mới xứng tầm người phụ nữ.

Bà ăn nói không văn hoa triết lý, thậm chí đôi khi còn thô tục, hay chửi bậy, chỉ là những lời người ấy nói ra luôn đúng và chỉ muốn tốt cho người khác.

Bà không có một gia đình hoàn hảo, nhưng bà lại luôn giữu nơi ấy chính xác là một mái ấm dành cho mọi thành viên trong gia đình. Bà không phải một người biết nhịn nhục nhưng lại biết lúc nào nên nhún nhường, khi nào nên nói ra những điều bà nghĩ để có thể sống cùng một bà mẹ chồng người gốc Hà Nội xưa, khó tính và cổ hủ, thậm chí còn chẳng mấy khi bị mẹ chồng nói.

Bà thật hoàn hảo đùng không? Phải, bà chính là mẹ tôi. Lãnh đạo tinh thần của tôi. Người khi thấy tôi ngã sẽ chẳng vội nâng tôi dậy mà sẽ động viên để tôi đứng dậy, sau đó sẽ hỏi tôi có đau không, và băng vết thương cho tôi, lau nước mắt cho tôi. Bà không cấm tôi làm điều tôi thích, chỉ đứng bên cạnh giúp tôi đi đúng đường. Mẹ không cấm tôi ăn diện, nhưng lại luôn giúp tôi chọn những bộ cánh hợp với tôi nhất. Mẹ vất vả nhiều lắm, nhưng một câu kêu ca cũng không có, trên đời này tôi biết sẽ chẳng ai yêu tôi hơn mẹ.

Mẹ - một từ ngắn gọn để miêu tả một người phụ nữ toàn năng, làm được hết mọi việc như một bà tiên, thậm chí còn hơn vậy, nhưng tôi biết mẹ không phải, mẹ cũng có giới hạn của mẹ, và tôi sẽ là người ở cạnh chăm sóc và làm đôi cánh cho mẹ thiên thần của tôi khi đôi cánh của mẹ đã phải hy sinh để tôi có một tương lai bay cao và xa.

Người phụ nữ cùng cảnh ngộ

Gần đây, tôi gặp lại Liên, người bạn cùng học cấp 3 và là mối tình đầu ngắn ngủi mà tôi ấp ôm bóng hình bao năm. Em cũng thất bại trong cuộc hôn nhân của mình, và đang là mẹ đơn thân của 2 cô con gái. Chúng tôi gặp lại nhau trong lần hội khóa của trường. Biết được hoàn cảnh của em, tôi vô cùng xúc động. Có lẽ, vì đã có tình cảm từ trước, hơn nữa lại đồng cảm với nhau vì đều là nạn nhân của những cuộc hôn nhân đổ vỡ, nên chúng tôi nhanh chóng hiểu và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Sau hội khóa, chúng tôi vẫn liên lạc và thật may, mẹ con em sống rất gần nhà tôi, nên em đỡ đần cho tôi rất nhiều trong việc dạy dỗ và chăm sóc hai con tôi những ngày tôi đi công tác.

Nói về Liên, em là hoa khôi của trường tôi năm xưa, em học văn giỏi, là con nhà giàu và có tâm hồn lãng mạn bay bổng. Còn tôi không đẹp trai lắm, nhà nghèo, gia cảnh bê bối…chẳng có gì ngoài việc học giỏi. Nhưng mối tình của chúng tôi nhanh chóng bị gia đình em ngăn cản, bố mẹ em nói em nên chuyên tâm vào việc học hành và tôi cũng thế. Tôi biết đó chỉ là một cách nói tránh, thực ra họ chê tôi và gia đình tôi. Cảm thấy lòng tự ái bị xúc phạm, nên tôi chủ động rời xa em, mặc cho em níu kéo. Tôi lạnh lùng cự tuyệt và lao vào học hành, kiếm tiền lo cho gia đình. Thực lòng năm xưa, tôi đau lắm, tôi âm thầm theo dõi cuộc sống của em và ôm bóng hình em trong tim mãi cho đến khi em kết hôn tôi mới chịu từ bỏ. Rồi tôi dần quên em, lao vào công việc, lo cho cuộc đời mình. Mãi đến năm ngoái, hội khóa tôi mới gặp lại và có liên lạc với em. Với tôi, hình ảnh Liên thật trong sáng, cao đẹp và rất đáng thương. Người chồng trước của em là kẻ ăn chơi, sa đọa và là kẻ vũ phu. Anh ta sẵn sàng đánh nếu em không đáp ứng đủ tiền cho anh ta ăn chơi. Rồi em chịu không nổi cuộc sống hôn nhân nữa khi anh ta có bồ, và ngang nhiên đưa nhân tình về nhà. Em ra đi tay trắng và tự nuôi hai con gái không cần viện trợ của chồng. Tôi thấy thương em lắm, giá như người chồng của em là tôi thì đâu đến nỗi em phải khổ và chắc rằng, đời tôi cũng không trắc trở đến vậy. Tiếc nuối cho quá khứ và cuộc sống của chúng tôi, hai chúng tôi thường gọi điện chia sẻ với nhau tâm sự về cuộc sống và giúp đỡ nhau trong cách giáo dục con cái.
Vậy mà đã một năm chúng tôi gặp lại nhau, em vẫn thánh thiện, nhiệt tình và đầy quan tâm săn sóc. Em sẵn sàng cho tôi gửi 2 con trai nghịch ngợm mấy hôm để đi công tác, em sốt sắng, lo toan mỗi khi tôi gọi điện cầu cứu lúc các con tôi ốm… thật may, các con tôi và hai con của em rất thân thiết và quấn quýt với nhau. Các con tôi thao thao bất tuyệt kể về cô Liên với những món ăn ngon, những câu chuyện thú vị và những quan tâm của cô dành cho chúng. Các con của em, cũng thích những món đồ mà tôi làm cho chúng như chiếc hộp bút gỗ, chiếc đàn gỗ.. thấy hứng thú với những lần tôi đưa cả hai gia đình đi chơi. 6 người lớn bé chúng tôi thân thiết, có những buổi quây quần, ăn cơm, đi chơi vui vẻ sau mỗi chuyến tôi đi công tác về. Nhưng tuyệt nhiên tôi và Liên chưa khi nào đi quá giới hạn. Tình cảm chúng tôi dành cho nhau thì ai cũng biết nhưng có lẽ vì những thất bại của cuộc hôn nhân trước khiến chúng tôi chẳng thể mở lòng với nhau. Chúng tôi né tránh cơ hội chỉ có hai người, né tránh những yêu thương, ánh mắt quan tâm săn sóc của nhau.
Mấy hôm rồi, em mua sắm, lo toan nhà cửa cho bố con tôi đón Tết, các con tôi vui lắm, còn tôi thấy ấm áp vô cùng. Lâu lắm rồi, tôi chẳng có cảm giác vui, hứng khởi khi tết về bởi với tôi nó lạnh lẽo, cô đơn lắm. Nhưng năm nay, em gần như xóa tan cảm giác đó trong nhà tôi. Em mang đến cho các con tôi niềm vui, sự háo hức mà mấy năm qua tôi vô tình bỏ quên. Còn mang đến cho tôi sự ấm áp, sum vầy. Đã có lúc cảm giác cô đơn trống trải, cần bàn tay chăm sóc của em, tôi đã định ôm lấy em, muốn làm lại cuộc đời với em nhưng lại không thể. Cảm giác, sự mất niềm tin năm xưa vẫn chế ngự khiến tôi chẳng thể mở lòng. Tôi muốn cầu hôn em nhưng lại sợ mình bị cảm giác đánh lừa, sợ lại bước vào sai lầm và sợ đau khổ chia ly. Tôi ao ước có bàn tay em trong nhà để chăm sóc, mang đến yêu thương cho bố con tôi. Ao ước được là chỗ dựa, người che chắn cho mẹ con em. Nhưng tôi chưa biết bắt đầu từ đâu. Tôi sợ lắm nếu phải chia ly lần nữa và sợ sẽ bị em từ chối khi tôi không chắc tình cảm em dành cho tôi có như tôi đối với em không. Tôi phải làm gì, nói gì để em đồng ý. Tôi muốn nhanh nhanh đón mẹ con em về sum họp với bố con tôi. Muốn sáu chúng tôi trở thành một gia đình ấm áp, có nhau ngay trong tết này. 
(Theo Congluan)